Mùa chuông chiều trong sân chùa nhỏ
Tâm linhMùa chuông chiều trong sân chùa nhỏ

Tâm linh

Mùa chuông chiều trong sân chùa nhỏ

Một buổi chiều mưa nhẹ, tiếng chuông ngân đã kéo người kể trở về với cảm giác tĩnh tâm lâu rồi mới gặp lại.

Giọng đọc: Hồng Tâm

Thời gian đọc: 8 phút

Ngày đăng: Mỹ Tho, tháng 06/2022

Cơn mưa đi qua rất nhẹ. Sân chùa còn ướt, lá bồ đề đọng nước và rung khẽ trong gió chiều. Tôi ngồi dưới mái hiên, nghe tiếng chuông buông từng nhịp. Mỗi tiếng ngân như mở thêm một khoảng trống trong lòng, để những điều nặng nề có chỗ đi qua. Ngày trước, tôi cứ nghĩ bình an là phải giải quyết xong mọi thứ. Sau này mới hiểu, bình an có khi chỉ là ngồi yên vài phút, nghe một âm thanh quen, và chấp nhận rằng có những chuyện cần thời gian hơn mình muốn. Chiều xuống dần. Mưa cũng thưa. Tiếng chuông cuối cùng khép lại, nhưng dư âm của nó còn ở lại rất lâu trong ngực. Sau thời kinh chiều, sân chùa thưa người dần. Tôi đi chậm quanh gốc bồ đề, nghe tiếng dép lạo xạo trên nền gạch ướt. Một cô bé theo mẹ đến chùa đứng nép ở hiên, hai tay chắp vụng về mà gương mặt rất sáng. Không ai dạy em những điều lớn lao. Em chỉ nhìn người lớn làm gì thì làm theo, vậy mà trong cử chỉ ấy đã có sẵn một sự thành kính tự nhiên. Thầy trụ trì rót cho tôi chén trà nóng, nói rằng mưa chiều thường giúp người ta dịu lại nhanh hơn. Tôi hỏi sao có những ngày lòng vẫn không yên dù đã cố ngồi im. Thầy cười: vì mình đang ngồi bằng thân mà chưa ngồi bằng tâm. Có khi thân đã ở sân chùa, nhưng tâm còn đi ngược xuôi với bao việc chưa xong. Nghe vậy, tôi không đáp, chỉ thử đặt chén trà xuống chậm hơn một chút, nhìn hơi nóng bay lên rồi tan đi. Trước lúc về, tôi đứng lại nghe thêm một tiếng chuông. Âm thanh ấy không lớn, nhưng kéo dài đủ lâu để mình nhận ra bên trong vẫn còn một vùng lặng chưa bị cuộc sống chạm tới. Tôi bước ra cổng chùa khi trời đã nhá nhem, lòng không còn nặng như lúc đến. Bài học của buổi chiều hôm ấy rất đơn giản: muốn tìm bình an, trước hết phải cho chính mình vài phút thật sự có mặt. Vài hôm sau, tôi thử mang thói quen đó vào đời sống hằng ngày. Trước khi trả lời một tin nhắn khó, tôi dừng lại đúng một hơi thở. Trước khi bước vào cuộc họp căng, tôi nhắm mắt vài giây như đang ngồi dưới mái hiên chùa. Nghe có vẻ nhỏ, nhưng sự khác biệt lại rõ. Giọng nói bớt gắt, quyết định bớt nóng và lòng bớt nghiêng về phía cực đoan. Có lẽ bình an không xa, chỉ là mình ít khi cho nó cơ hội xuất hiện. Tôi cũng nhận ra tiếng chuông chiều không chỉ vang trong sân chùa, mà có thể vang trong lòng mỗi người khi biết tự nhắc mình quay về. Một tiếng chuông nội tâm có khi là lúc ta chịu nhận lỗi, có khi là lúc ta thôi cãi để thắng, có khi chỉ là lúc ta đặt điện thoại xuống và ngồi cạnh người thân thêm mười phút. Những điều đó tưởng nhỏ nhưng chính là nền móng của một đời sống có chiều sâu. Chiều nào có dịp đi ngang cổng chùa, tôi vẫn dừng lại nhìn vào một chút, dù không phải lúc nào cũng bước vào. Chỉ nhìn thôi cũng đủ gợi lại nhịp chậm đã học. Trong những ngày nhiều xô lệch, tôi tin ai cũng cần một nơi để trở về bên trong. Với tôi, đó là tiếng chuông chiều trong sân chùa nhỏ, âm thầm mà bền bỉ, như một lời nhắc dịu rằng bình an luôn bắt đầu từ sự hiện diện.

Nội dung liên quan

Một sáng quét lá trong sân chùa
Tâm linh

Một sáng quét lá trong sân chùa

Buổi sáng quét lá tưởng là việc nhỏ, nhưng từng nhát chổi chậm lại mở ra một cách sống tỉnh và nhẹ hơn.

Đọc bài
Ngồi yên nghe mưa chạm mái hiên
Tâm linh

Ngồi yên nghe mưa chạm mái hiên

Một buổi mưa dài bên mái hiên giúp người kể học lại cách ngồi yên, thở sâu và để nỗi lo đi qua như hạt nước.

Đọc bài
Đốt nhang trước hiên nhà
Tâm linh

Đốt nhang trước hiên nhà

Một nén nhang chiều không cầu điều lớn, chỉ là lời nhắc sống hiền và giữ lòng sáng giữa bao bộn bề.

Đọc bài

Lời mời tương tác

Gửi lời nhắn hoặc chia sẻ một góc chiêm nghiệm của bạn

Nếu bạn muốn gửi góp ý, chia sẻ cảm nhận hoặc đề xuất chủ đề tâm linh, hãy mở biểu mẫu liên hệ để để lại thông tin.

Mở biểu mẫu liên hệ