Đêm nghe tiếng nước chảy
Kể chuyệnĐêm nghe tiếng nước chảy

Kể chuyện

Đêm nghe tiếng nước chảy

Một đêm mất ngủ bên hiên nhà, tiếng nước vỗ bờ đã kéo người kể trở về với những ngày tháng yên lành nhất.

Giọng đọc: Hồng Tâm

Thời gian đọc: 8 phút

Ngày đăng: Cai Lậy, tháng 02/2021

Đêm ở quê có nhiều khoảng lặng hơn thành phố. Khi mọi nhà đã tắt bớt đèn, tiếng nước ngoài bờ mương hiện ra rõ như một bản nhạc nền quen thuộc. Tôi nằm nghe tiếng nước chạm vào bờ cỏ, đều đều như lời ru. Hồi nhỏ, mỗi lần khó ngủ, má thường mở hé cửa sổ để gió và tiếng nước vào phòng. Má bảo, nghe nước chảy thì lòng đỡ nóng. Nhiều năm sau, tôi mới hiểu. Tiếng nước không làm mọi buồn phiền biến mất. Nó chỉ nhắc ta rằng mọi thứ đều có nhịp của nó. Có lúc đầy, lúc vơi, lúc lặng, lúc xao. Chỉ cần mình không cố cưỡng lại, lòng sẽ tự tìm được chỗ yên. Đêm ấy tôi ngủ muộn, nhưng thức dậy rất nhẹ. Ngoài sân, trời vừa hửng. Con nước vẫn chảy như hôm qua, như bao ngày trước đó. Tôi bước ra hiên, ngồi tựa cột gỗ, nghe đêm thở cùng mình. Xa xa, một ngọn đèn câu chao nhẹ, lúc rõ lúc mờ theo nhịp gió. Mỗi lần sóng lăn tăn vào bờ, tôi lại nhớ câu má từng dặn: đừng sợ đêm, đêm chỉ rộng hơn ban ngày thôi. Thực ra, cái làm người ta mỏi nhất không phải bóng tối, mà là những tiếng ồn chưa kịp tắt trong đầu. Có giai đoạn tôi sống ở thành phố, cửa kính đóng kín mà vẫn nghe tiếng máy, tiếng còi, tiếng bước chân dồn dập. Về quê, đêm tưởng như trống rỗng, nhưng ở lâu mới thấy nó đầy những âm thanh dịu: tiếng lá trở mình, tiếng mái tôn khô dần sau mưa, tiếng nước lùa qua cỏ. Đêm quê không bắt ta phải nghĩ thêm. Nó chỉ nhắc ta thở đúng nhịp và đặt mọi việc về đúng kích thước của nó. Gần sáng, tôi pha một ấm trà nhạt, ngồi nhìn mặt nước đổi màu. Từ đen sang xám, rồi từ xám sang ánh bạc mỏng. Tôi không có thêm đáp án nào cho những điều dang dở, nhưng trong lòng lại bớt gấp. Có lẽ vì tôi đã thôi ép mình phải hiểu hết mọi chuyện trong một đêm. Có những nỗi niềm cần đi qua nhiều con nước mới tự lắng. Và khi lắng rồi, ta mới nghe ra tiếng bình yên vốn ở ngay bên cạnh từ lâu. Tôi nhớ có lần đang sống trong chuỗi ngày rất áp lực, tôi đã thử nghe nhạc thật lớn để át đi cảm giác nặng nề. Nhưng càng mở to, đầu óc càng mỏi. Chỉ khi tắt hết, ngồi yên và nghe tiếng nước vỗ bờ như đêm nay, tôi mới thấy lòng nhẹ xuống. Có lẽ không phải âm thanh nào cũng giúp chữa lành. Chỉ những âm thanh khiến ta quay về với chính mình mới thật sự có tác dụng. Má từng nói, con người giống mặt sông, bề mặt có thể xao động nhưng đáy sông luôn có phần tĩnh. Lúc ấy tôi còn nhỏ, nghe rồi để đó. Đến bây giờ mới thấm. Khi đời sống có quá nhiều tin nhắn, cuộc gọi, lịch hẹn và đòi hỏi, phần đáy yên ấy dễ bị lãng quên. Đêm quê cho tôi một cơ hội hiếm để chạm lại phần yên đó, dù chỉ vài phút, cũng đã đủ để đi tiếp ngày mai. Trời sáng hẳn, hàng xóm bắt đầu dậy sớm quét sân, tiếng chổi tre sột soạt nghe rất gần. Tôi gấp chăn, mở cửa và hít một hơi dài. Đêm mất ngủ không còn là một đêm nặng nề nữa, mà trở thành một đêm học lại cách lắng nghe. Khi học được cách lắng nghe nước chảy, tôi cũng học được cách lắng nghe mình. Và đó có lẽ là món quà lặng lẽ nhất mà quê nhà đã trao cho tôi.

Nội dung liên quan

Ánh đèn trước sân nhà những đêm mất điện
Kể chuyện

Ánh đèn trước sân nhà những đêm mất điện

Mỗi lần xóm mất điện, ngọn đèn trước sân lại kéo mọi người ngồi gần nhau hơn, kể chuyện cũ và đỡ nhau qua đêm dài.

Đọc bài
Bến đò cũ qua một mùa mưa
Kể chuyện

Bến đò cũ qua một mùa mưa

Một buổi chiều mưa, người kể chuyện trở lại bến đò xưa để tìm lại những gương mặt đã từng đi qua tuổi thơ.

Đọc bài
Một buổi chợ quê tan muộn
Kể chuyện

Một buổi chợ quê tan muộn

Chợ quá giờ tan vẫn còn sáng đèn, giữ lại nhịp người quê chậm rãi, tử tế và rất tình.

Đọc bài

Lời mời tương tác

Gửi lời nhắn hoặc chia sẻ câu chuyện của bạn

Nếu bạn muốn gửi góp ý, đề xuất chủ đề hoặc kể lại một câu chuyện quê nhà, hãy mở biểu mẫu liên hệ để để lại thông tin.

Mở biểu mẫu liên hệ